Top 99+ Bài Thơ Về Huế Xưa Hay Lãng Mạn Nhất

Tuyển tập những bài thơ về Huế xưa hay nhất với những vần thơ lãng mạn về người con gái Huế, các địa danh tạo nên tên tuổi của Huế như Chùa Thiên Mụ, Thành nội….

1. THƠ LỤC BÁT: AI VỀ XỨ HUẾ

Tác giả: Hoa Chu Van

Lâu chưa trở lại Huế yêu

Ngắm thôn Vĩ Dạ những chiều mộng mơ

Cầu Trường Tiền nối hai bờ

Tìm người áo tím đợi chờ đã lâu

Dòng sông Hương ấy lần đầu

Đêm nghe hò Huế lắng sâu ân tình

Đèn giăng mặt nước lung linh

Thật là huyền ảo soi mình cùng ai

 

Huế yêu thương một sớm mai

Cố đô nét đẹp trang đài nguy nga

Anh vào thăm chợ Đông ba

Sao yêu giọng Huế thật là dễ thương

 

Lòng xao xuyến lại vấn vương

Nhớ về một thuở phủ trường là đây

Những lăng tẩm mộ ken dầy

Bao đời triều Nguyễn dựng xây Huế này

Được về với Huế vui thay

Ngắm chùa Thiên Mụ hôm nay tự hào

Người dân xứ Huế đẹp sao

Cho tôi nỗi nhớ được vào Huế thương.

 

2. GỬI HUẾ YÊU THƯƠNG

Tác giả: Bằng Lăng Tím

Xa Vĩ Dạ lòng đầy nhung nhớ

Thành Nội chiều cơn gió về ngang

Áo em tím sắc dịu dàng

Che nghiêng vành nón trông càng xinh tươi

Thu trên Huế khoảng trời thơ mộng

Phách Nam Ai lắng đọng câu hò

Ngự Bình cảnh đep nên thơ

Trường Tiền nối nhịp đôi bờ Sông Hương

Về Đập Đá tỏa hương cơm Hến

Tình con người thương mến gửi trao

Đông Ba chợ ghé bước vào

Trà ngon nổi tiếng ngọt ngào mời anh

Yêu Huế lắm trăng thanh soi tỏ

Môt lời thương anh ngỏ nhớ hoài

Tặng em chị một nhành mai

Mà tình sâu đậm dặm dài có nhau

Trở lại bến Vân Lâu thuở trước

Hai đứa mình sánh bước tay đan

Tim yêu hạnh phúc ngập tràn

Thân thương xứ Huế nắng vàng trải mơ.

3. Thơ Về Huế Hay: Say Cô Gái Huế

Lá rơi tháng tám thôi mà em
Áo tím lệ nhòa ngẩn ngơ xem
Em sợ mưa rơi dòng Hương ướt
Hay sợ mùa thu lá rơi thềm?

Sao đứng bên cầu mùa gió lộng
Đợi ai chiều về vẫn ngóng trông?
Tóc thề theo gió đưa hương ngát
Làm anh say hồn bên đây sông

Gió thu đợt này sao rét quá
Thương vai em lạnh làm sao đây?
Biết con gái Huế e lệ lắm
Cứ đứng trông thôi, tội dáng gầy!
(Thơ 7 chữ tương tư con gái cố đô)

4. Thơ Tình Huế Mộng Mơ: Huế Mờ Sương

Có một Huế mờ sương trong kỷ niệm
Nước sông Hương xanh tận đáy chân trời
Một tiếng dạ! Thoáng nghe lòng xao xuyến
Tà áo dài tha thướt ướt hoàng hôn.

Có một Huế dịu dàng trầm mặc như tranh
Sao tiếng sóng ở trong lòng cứ vỗ?
Nếu không có dòng Hương, thuyền em qua Bạch Hổ
Xuôi Trường Tiền còn đâu nữa Huế thơ?

Huế của em có Núi Ngự, Nam Giao
Những thành quách, đài rêu phong lịch sử
Làn mây bạc bay ngang trời Thượng Tứ
Biêng biếc dòng Hương xanh điệu mái nhì.

Nhưng ngàn đời Huế vẫn cứ mộng mơ
Vẫn còn mãi trong tôi, một tình yêu dịu ngọt
Có một Huế nắng vàng như mật rót
Một trời nắng miền Trung đến Huế cũng xiêu lòng.
(Thơ tự do hay viết về xứ Huế mộng mơ)

5. Thơ Huế Buồn: Huế Mùa Sương

Huế chìm vào màn sương mù trắng muốt
Cho bóng ai mờ ảo dưới Hoàng thành
Huế uống từng cơn gió lùa rét buốt
Cho nhạt nhòa tà áo trắng mỏng manh

Đã bao giờ em về Huế mùa sương?
Thơ thẩn buồn sương rải khắp đồi nương
Để mơ hồ một dòng Hương xanh chảy
Để tìm ai vô vọng mọi nẻo đường

Làn khói thuốc mơ màng hồn sương Huế
Tôi tìm em lạc mất lối đi về
Chà! Tôn nữ, đi đâu mà sớm vậy?
Mặt trời hờn vì nón lá nghiêng che

Thôi ngậm ngùi tôi đành đoạn ngồi đây
Giữa không gian sương mơ rớt rụng đầy
Đáy trời xanh in bờ Hương nhòa nhạt
Em thấy gì từ tận đáy hồn tôi…
(Thơ 8 chữ viết về nỗi vấn vương xứ Huế)
6.  Thơ Lãng Mạn Về Huế: Gót Chân Thiếu Nữ

Nắng hôn nhẹ vai gầy em gái
Sao vô tình em để chiều rơi?
Chân cứ bước như còn bước mãi
Lá cuốn theo ánh mắt anh rồi!

Huế mùa này hoàng hôn rất khẽ
Mắt em buồn nghiêng rẽ chân mây
Bờ vai nhỏ tóc mềm che đậy
Vạt nắng hồng rớt xuống hồn say

Em dỗi hờn một nửa yêu thương
Hay đang mơ một mảnh tình hường?
Mà gót chân hững hờ lướt vội
Để nắng chiều rơi ướt dòng Hương…
(Thơ 7 chữ lãng mạn về xứ Huế, nhịp 3/4)

7. Thơ Về Huế Lãng Mạn: Nỗi Lòng Gái Huế

Người tình hỡi khi mô anh về lại
Đêm mưa này riêng trăn trở mình em
Huế mùa sương buốt giá lạnh vai êm
Lòng gái Huế chỉ mong ngày tái ngộ

Đời giông tố em với người gặp gỡ
Buổi sơ đầu răng có biết chi mô?
Em có biết duyên tình rồi tan vỡ
Để lạc loài thân nữ bến Lăng Cô

Em quán vắng bến chờ mưa nắng gội
Người lữ hành chưa mỏi gối chùng chân
Thuyền biền biệt chẳng có ngày tương hội
Thuở từ ly thu ghé đã bao lần

Người tình hỡi! Bóng người xa xăm quá
Chi rứa trời! Tội Tôn nữ hoài mong
Họ nói cười hiu hắt dáng bên sông
Huế buồn thiu những bóng người xa lạ

Đời thênh thang em như là chiếc lá
Người phong trần còn mơ chốn trời hoang
Dẫu thiệp hồng người trở gót sang ngang
Em xin đợi một hồi âm thấu lạnh

Hạ dấu mình… thu về nữa đó anh
Thu nay khơi em đơn lẻ sao đành
Người thương Huế có thương lòng gái Huế?
Giữa thu tàn như xác lá mong manh…
(Thơ 8 chữ buồn về người con gái xứ Huế)

8. Thơ Huế Buồn Lãng Mạn: Tạm biệt

Bởi vì em dắt anh lên những ngôi đền cổ
Chén ngọc giờ chìm đáy sông sâu
Những lăng tẩm như hoàng hôn chống lại ngày quên lãng
Mặt trời vàng và mắt em nâu

Xin chào Huế một lần anh đến
Ðể ngàn lần anh nhớ trong mơ
Em rất thực nắng thì mờ ảo
Xin đừng lầm em với cố đô

Áo trắng hỡi thuở tìm em không thấy
Nắng minh mang mấy nhịp Tràng Tiền
Nón rất Huế nhưng đời không phải thế
Mặt trời lên từ phía nón em nghiêng

Nhịp cầu cong và con đường thẳng
Một đời anh tìm mãi Huế nơi đâu
Con sông dùng dằng con sông không chảy
Sông chảy vào lòng nên Huế rất sâu

Tạm biệt Huế với em là tiễn biệt
Hải Vân ơi xin người dừng tắt ngọn sao khuya
Tạm biệt nhé chiếc hôn thầm lặng
Anh trở về hóa đá phía bên kia
(Thu Bồn — Thơ tự do về Huế hay)

Bạn đã lần nào đến Huế chưa? Nếu chưa hẳn sau khi đọc bài viết này bạn sẽ phần nào hiểu về con người và địa danh nơi đây đúng không? Hãy giới thiệu đến bạn bè cùng xem những vần thơ về Huếhay tuyệt này nhé!

Nguồn: 

gocbao.com